Xét xử ông Đinh La Thăng và Trịnh Xuân Thanh: LỜI CẦU XIN NGÂY THƠ

Thứ sáu - 19/01/2018 03:01
LTS: Các vụ đại án tham nhũng đang được xét xử đồng thời ở Hà Nội và TP Hồ Chí Minh đang là mối quan tâm phẫn nộ của hàng triệu người Việt yêu nước ở cả trong và ngoài nước. NguoiViet.de xin giới thiệu sau đây ý kiến riêng đã đăng trên trang FB cá nhân của nhà văn Đoàn Bảo Châu.
Nguồn: NLĐO
Nguồn: NLĐO

FB dày đặc lời xin lỗi của Trịnh Xuân Thanh với TBT Nguyễn Phú Trọng, lời xin được sang Đức chăm sóc vợ con còn Đinh La Thăng thì xin được về ăn cái tết cuối cùng với gia đình. 

Tôi ngạc nhiên trước sự thiếu hiểu biết pháp luật của hai quan chức cao cấp này. Làm sao mà HĐXX hay nói chung là những người đồng chí của các ông có thể chấp nhận lời xin ấy được cho dù có muốn giúp đến đâu chăng nữa. 

Lời cầu xin ấy quả là ngây thơ. Nhưng rồi sự ngây thơ chưa dừng lại ở đấy, Trịnh Xuân Thanh con nói: “Cháu muốn gửi lời xin lỗi bác Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng, rất mong bác tha thứ cho cháu cũng như người con, người cháu trong gia đình, tạo điều kiện để cháu được gặp bố mẹ, vợ con…” 

Tại sao một quan chức cao cấp, đã kinh qua nhiều lớp huấn luyện chính trị, là một hạt giống đỏ của đảng, đã thấm nhuần tinh thần bất khuất của người cộng sản mà lại có thể phát biểu một câu như một em bé mẫu giáo thế nhỉ? Tôi quả thực là ngơ ngác không tin ở tai mình khi nghe câu này. 

Mà chốn công quyền, sao lại có cái kiểu xưng hô như người nhà thế được? Đây chính là điều mà xã hội Việt Nam cần thay đổi. Đã liên quan tới công việc thì đừng có xưng hô như người nhà, như người trong dòng họ. Điều này thể hiện văn hoá làng xã, văn hoá nâng đỡ, văn hoá xoa xuýt tình cảm xen vào công việc một cách không chuyên nghiệp, văn hoá huynh đệ, kẻ ban phát, người hưởng lộc rơi lộc vãi của bề trên. 

Nhưng rồi, tôi chợt hiểu ra rằng điều ấy không khó hiểu bởi Đinh La Thăng hay Trịnh Xuân Thanh đều là từ cái văn hoá ấy mà ra cho nên những gì họ nói chỉ là sản phẩm tất yếu mà thôi. 

Mà tại sao lại xin lỗi ông TBT, tiền thất thoát là từ tiền thuế của dân cơ mà? Trong hàng nghìn tỉ thất thoát ấy, có mấy đồng là của ông TBT? Ông TBT chỉ là người đứng đầu, phải chăng TXT xin lỗi riêng vì nghĩ một mình ông TBT có thể bất chấp luật pháp mà cho Thanh sang Đức chăm sóc vợ con? 

Đâu rồi kiến thức từ những khoá huấn luyện lý luận chính trị, sự hiểu biết thông thường về pháp luật, logic đơn giản và góc nhìn tổng thể của sự việc? Điều này chứng tỏ Thăng và Thăng không hiểu cái hậu quả mà họ gây ra nghiêm trọng đến đâu. 

Tôi viết và tự hỏi stt này có ích cho ai. Tôi nghĩ có ích cho những đồng chí của Thăng, của Thanh, những quan chức đang điều hành đất nước, những người mà mỗi chữ kí có thể sinh lợi hay gây hại cho ngân sách quốc gia hàng trăm, hàng nghìn tỉ đồng. 

Ở đây tôi không thất vọng bởi tôi đã bao giờ hy vọng về về họ đâu, tôi cũng không quá ngạc nhiên trước hành xử của họ bởi tôi chưa bao giờ bị mờ mắt trước những lời tán dương của báo chí. Báo chí thì biết gì lắm, được quẳng cho một ít thông tin thì viết, tổng biên tập được ngồi với các đồng chí ấy mà cụng ly thì quả là một hân hạnh lớn lao, không ca ngợi thì sao? 

Nhưng điều cần nói ở đây là tôi cảm thấy vô cùng buồn, buồn đến tuyệt vọng. Những cán bộ cao cấp, những đảng viên ưu tú, nắm những trọng trách vô cùng to lớn mà nhận thức về luật pháp, về hậu quả việc mình làm và cả cái cách xưng hô kì cục ấy thì quả là rất khó tìm từ để tả. Lãnh đạo cao cấp mà thế, những đồng chí xuất sắc mà thế thì những quan chức khác sẽ ra sao? Thể nào mà thỉnh thoảng một quan chức lại làm dậy sóng cộng đồng bằng một phát ngôn hết sức ngô nghê, như thể các đồng chí ấy vừa mới ngủ mấy chục năm, mới thức dậy vậy. 

Thử hỏi quan chức mà như thế thì đất nước này sẽ đi đâu về đâu? Tôi không biết, quả thật là không biết. 

Những quan chức như Thăng như Thanh, thay vì trao dồi kiến thức về điều hành kinh tế, thay vì rèn luyện để thành lãnh đạo có tâm, có tầm, giống như nhiều quan chức khác, họ chỉ bận rộn chăm sóc quan hệ, lấy lòng anh Hai này, chị Ba kia và họ cứ tưởng con người của họ cũng đang lớn lên cùng với chức vị. Một sự ảo tưởng chết người, sự ảo tưởng làm thâm hụt hàng nghìn tỉ của nhân dân. 

Để đến giờ, khi đứng trước vành móng ngựa, họ bỗng vỡ oà trong tiếng khóc ngây thơ và ngô nghê như những đứa trẻ. Mà đúng họ là những đứa trẻ thật. Những đứa trẻ được nuông chiều, cầm trong tay hàng nghìn tỉ tiền thuế của dân để chơi trò trẻ con mang tên Dự Án, Đầu Tư, Kinh Tế… Tuy nhiên, tiếc thay, những đứa trẻ này lại rất nhiều tuổi và trót được mặc những cái áo lộng lẫy quyền cao chức trọng. Chỉ có điều những tiếc khóc ngây thơ kia, những lời van vỉ sướt mướt kia lại không đồng bộ với những tấm áo họ đã từng được mặc. Bi kịch là ở chỗ đấy. 

Tôi nghĩ những người đồng chí của họ chắc cũng buồn, cũng xấu hổ về những đồng chí ưu tú của mình, nhưng nhân dân sẽ không chỉ buồn mà còn đau, rất đau, bởi chính họ là nạn nhân của tấn trò cười ra nước mắt này, bởi tương lai của họ, tương lai của đất nước sẽ còn rất mù mịt khi mà những đồng chí của Thăng, của Thanh, những người giống họ về tư duy, về nhân cách còn đang rất nhiều, rất đông.

FB Chau Doan

Tổng số điểm của bài viết là: 5 trong 1 đánh giá

Xếp hạng: 5 - 1 phiếu bầu
Click để đánh giá bài viết

  Ý kiến bạn đọc

Theo dòng sự kiện

Xem tiếp...

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn

Cảm nhận mới nhất
Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây